Các bạn ơi, tôi yêu các bạn!

Tháng Sáu 19, 2009

Tôi vừa về tới Paris sau ít ngày thăm miền quê phía Nam nước Pháp, một chốn giống như phác thảo của Thiên đường nơi hạ giới với cảnh thiên nhiên đẹp vô cùng và có một tập thể đa quốc tịch đang tập cách hướng về những gì tốt đẹp nhất trong chính con người mình và người bên cạnh; cũng là nơi tôi tạm thời bị cắt đứt với tin tức quê nhà ở đó những người “bạn già” của tôi đang dấn thân vào cuộc đấu tranh đầy gian lao vì thiết tha yêu nước, vì không còn thể cam tâm cúi đầu ngậm miệng trước những hiểm họa ngày càng rõ ràng đối với vận mệnh dân tộc.

Vừa về đến Paris, tôi nhảy ngay vào computer, và thế là ào ạt hiện lên những tin tức, những cảm xúc của đủ loại người trong và ngoài nuớc về sự kiện luật sư Lê Công Định bị bắt khẩn cấp. Ai đó gửi vào mail của tôi bài viết gần đây của anh, một bài viết ngắn nhưng sự khẩn thiết đầy tâm huyết của nó khiến tôi không đừng được, phải viết ngay những dòng này và gửi đến mọi người. Đây là lời Lê Công Định:

“Vì nhu nhược, chúng ta không dám phản kháng thói hạch sách, nhũng nhiễu của lớp quan lại mới, chấp nhận dùng tiền vượt qua trở ngại. Đến khi nhìn lại, quốc nạn tham nhũng và quan liêu đã lan tràn, bất trị.

Vì nhu nhược, chúng ta che tai không dám nghe lời nói ngay thẳng, mặc nhiên dung túng sự dối trá và xu nịnh. Đến khi bừng dậy, đạo đức đã suy đồi, khó sửa.

Vì nhu nhược, chúng ta hài lòng với những gì đang có, cố tin vào sự ổn định giả tạo, đắm mình vào những lễ hội vô nghĩa liên miên. Đến khi nghĩ lại, xung quanh đã đầy dẫy ung nhọt, không còn thuốc chữa.

Vì nhu nhược, chúng ta bịt mắt trước những bước đi vũ bão của các dân tộc láng giềng. Đến khi tỉnh ngộ, sự tụt hậu quá rõ ràng, không còn cơ may rút ngắn khoảng cách.”

Tôi chưa biết gì về bản thảo “Tân Hiến pháp”, có lẽ sẽ là căn cứ số một để toà án của Đảng Cộng sản Việt Nam kết tội anh (tôi yêu cầu Toà án ấy, nếu muốn tỏ ra công minh trước bàn dân thiên hạ, hãy công bố toàn văn “hiến pháp” của nước Việt Nam mới do Lê Công Định và “đồng bọn” soạn thảo để nhân dân phán xét xem anh có tội hay không có tội). Nhưng chỉ cần đọc một bài viết trên, tôi cũng có thể tin rằng Lê Công Định là người yêu nước trung thục, chân thành và tha thiết. Tất nhiên người ta có thể trưng mọi lý do này khác để khép anh vào tội “âm mưu lật đổ chế độ”, nhưng chắc chắn không thể thuyết phục công luận trong nước và quốc tế là anh “âm mưu lật đổ Tổ quốc, lật đổ nhân dân Việt Nam”. Và bản án của anh một ngày nào đó cũng sẽ đi vào lịch sử giống y như những bản án đối với Phan Chu Trinh, Nguyễn An Ninh, Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Minh Chính… Bởi vì tuổi thọ của chế độ nào cũng rất ngắn so với sự trường tồn của Tổ quốc, của nhân dân, nhất là những chế độ không còn tự tin vào sức hấp dẫn tự nhiên của nó mà chỉ có thể trông cậy vào bạo lực để tồn tại.

Anh và những người bạn cùng chí hướng thuộc thế hệ hậu chiến như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung, Lê Trần Luật… đã cải chính trước nhân dân Việt Nam và cộng đồng quốc tế rằng: người trí thức Việt Nam không ngu, không “ngủ”, không hèn, không bất lực, sau gần nửa thế kỷ mấy thế hệ chúng tôi đã liên tục ngu/  “ngủ”/  hèn/ bất lực (hay cả 4 thứ ấy), để đến khi sức sắp tàn lực sắp kiệt, thậm chí có những người đã nhắm mắt xuôi tay, mới vượt qua được cái ngu cái hèn mà nói lên một lời ai điếu cho cuộc đời lầm lỗi của mình, một lời trối trăng cho con cháu.

Anh và các bạn đã cải chính trước nhân dân Việt Nam và cộng đồng quốc tế rằng: những người trẻ có học của Việt Nam hôm nay không chỉ là những kẻ làm thuê cao cấp với mục tiêu sống chỉ là lương tháng “nghìn đô”, xe hơi, biệt thự, thậm chí tiền trong nhà băng và đất đai ở nước ngoài, nhắm mắt bịt tai trước quốc nạn cường quyền, tham nhũng đang hủy diệt môi trường sinh thái và tinh thần của dân tộc.

Anh và các bạn khiến tôi tin tưởng mãnh liệt vào tuơng lai một nước Việt Nam ngẩng đầu sánh với bạn bè năm châu mà không tủi hổ như hôm nay trong thân phận một quốc gia luôn bị xếp cuối bảng về thành tích kinh tế và nhân quyền.

Chính vì thế, hôm nay, một người đã chảy nước mắt vì cảm phục khi xem đoạn băng trên truyền hình Việt Nam chiếu cảnh cô gái bé nhỏ Lê Thị Công Nhân trả lời công an: “Tôi sẽ chiến đấu dù chỉ còn một người chiến đấu cho dân chủ”, nhưng chưa đủ mạnh để viết một dòng về chị, hôm nay tôi xin nói to lên với mọi người rằng: “Các bạn ơi, tôi yêu các bạn!”

Paris 18/6/2009

Entry Filed under: BLOGGER viết về Lê Công Định. .

1 Comment Add your own

  • 1. tiengdan  |  Tháng Sáu 19, 2009 at 21:31

    Chúng ta hãy cùng nhau tổ chức đêm thắp nến cho LS Lê Công Định hãy kêu goi ÂN XÁ QUỐC TẾ và các tổ chức phi chính phủ
    gởi thư cho Quốc Hội các nước để vận động …. YÊU CẦU CHẾ ĐỘ HÀ NỘI THẢ NGAY VÀ VÔ ĐIỀU KIỆN CHO CÁC TÙ NHÂN BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN

    Trả lời

Leave a Comment

Required

Required, hidden

Some HTML allowed:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <pre> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Bạn đến thăm

Các bài viết nổi bật

Phản hồi gần đây

Chuyện Vui Noel trong bài Những kẻ đã “lẻn” …
LCD is tank man trong bài Quốc Tế lên tiếng:
Bất Bạo Động trong bài BBC: Ân xá Quốc tế kêu gọi…
Phúc Trịnh trong bài Người Tù Yêu Nước
Tử Cấm Thành 6 hết trong bài Ngọn lửa ngày 9 tháng 12
Tử Cấm Thành 5 trong bài Chuyện Thủ tướng nhà ta: Dốt…
Tử Cấm Thành 4 trong bài TS Nguyễn Quang A: Quyết định …
Tử Cấm Thành 3 trong bài Phiên toà xử LS Lê Công Định đ…
Tử Cấm Thành 2 trong bài Ngòi Dẫn Của Xã Hội Bất Tuân…
Tử Cấm Thành 1 trong bài Người Tù Yêu Nước
công tử Bạc Liêu trong bài Cảm nhận của người trẻ nghĩ gì…
Bè lũ Phản Biện trong bài Cảm nhận của người trẻ nghĩ gì…
em day trong bài Cảm nhận của người trẻ nghĩ gì…
em day trong bài Người Tù Yêu Nước
Mackeno trong bài Cái không thứ tư

Bài viết mới

Chuyên mục

Lưu trữ

Blogroll

Quản Lý trang